Trang chủ » Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

Mọi doanh nghiệp làm ăn chân chính đều đáng được tôn trọng, nhưng tại sao xã hội Hàn Quốc lại kỳ thị những người lao động cổ xanh?

Theo tờ The Korea HeraldNgười Hàn Quốc thường nói rằng mọi nghề chân chính đều đáng quý và đáng trân trọng, từ đó tránh được những cách đối xử khác nhau dựa trên công việc kiếm sống của mỗi người. Tuy nhiên, tình hình ở Triều Tiên lại hoàn toàn khác.

Khảo sát của công ty nghiên cứu Saramin cho thấy hơn một nửa số người Hàn Quốc muốn trở thành quản lý hoặc làm những công việc văn phòng, sang trọng hơn là những công việc chân tay như vệ sinh, công nhân … Nguyên nhân chính của sự lựa chọn này chủ yếu nằm ở hai yếu tố: thu nhập và xã hội. định kiến ​​về nghề nghiệp.

Blue Collar Worker là một nhóm người lao động làm công việc chân tay hoặc công việc đòi hỏi nỗ lực thể chất trực tiếp để hoàn thành. Cái tên “cổ áo xanh” xuất phát từ màu áo xanh của công nhân xây dựng và kỹ thuật. Người lao động trong nhóm này có thể không cần bất kỳ khóa đào tạo hoặc huấn luyện kỹ năng cụ thể nào. Họ thường làm các công việc như xây dựng, lao động, sản xuất trong nhà máy, lái xe giao thông công cộng …

Đối lập với công nhân cổ xanh là công nhân cổ trắng (White Collar worker), họ làm việc trong môi trường văn phòng, với bàn làm việc và máy tính.

Có một nhóm công nhân khác, Pink Collar, làm việc trong nhà hàng liên quan đến dịch vụ khách hàng, giải trí và kinh doanh.

Nhìn chung, nhiều công việc ngày nay đòi hỏi sự kết hợp của cả ba nhóm lao động, với các kỹ năng từ thể chất đến trí tuệ.

Khảo sát của Saramin cũng cho thấy hơn 60% người chọn nghề bị ảnh hưởng bởi định kiến ​​xã hội rằng chỉ những người có trình độ học vấn kém, gia cảnh thấp mới có thể đi học nghề hoặc làm công nhân cấp thấp.

Tương tự, một cuộc khảo sát khác do Chính quyền thủ đô Seoul thực hiện ở Seoul cho thấy 39,1% người được hỏi có sự khác biệt về đẳng cấp của người dân dựa trên nghề nghiệp, với 50,8% nói rằng đó là dựa trên nghề nghiệp. dựa trên thu nhập và 43,5% dựa trên trình độ học vấn.

Chính định kiến ​​mang tính hủy diệt này đang khiến nền kinh tế – xã hội Hàn Quốc rơi vào khủng hoảng khi những người trẻ không chịu làm những công việc nặng nhọc chỉ để rồi thất vọng vì không có đủ công việc “xa xỉ” để họ làm. Rồi những người trẻ bắt đầu ngán ngẩm, than thở rằng mình không có cơ hội lập nghiệp, làm giàu …

“Tất cả các ngành nghề đều cần thiết để thúc đẩy tiến bộ kinh tế cũng như xã hội. Vì vậy, chúng ta cần đánh giá giá trị đích thực của mỗi nghề một cách khác nhau. Dù bạn được trả bao nhiêu, ở vị trí như thế nào, tất cả chúng ta đều cần làm việc các tầng lớp. Nếu không, xã hội và nền kinh tế sẽ rơi vào khủng hoảng. Nhưng giới trẻ Hàn Quốc bây giờ thích làm ông chủ hơn là nhân viên. “, Giáo sư Lee Byoung Hoon của Đại học Chung Ang cho biết.

Chết vì tủi nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hóa phân biệt đối xử ở Hàn Quốc - Ảnh 2.

Theo Giáo sư Lee, một số công việc ở Hàn Quốc được trả lương cao vì sự khan hiếm hoặc vì bằng cấp đòi hỏi mức lương tương ứng. Nhưng sự phân biệt này đã bị quá chú trọng dẫn đến việc coi thường những người lao động có trình độ thấp.

Việc coi thường này sẽ dẫn đến tình trạng thiếu hụt nguồn nhân lực ở những ngành nghề kém hấp dẫn, dẫn đến năng suất kém và gây ra xung đột trong xã hội. Tệ hơn nữa, việc giới trẻ từ chối từ chối những cơ hội việc làm kém sang trọng sẽ ảnh hưởng đến nền kinh tế cũng như con đường sự nghiệp của cả một thế hệ.

“Các nhà quản lý cần thay đổi cách suy nghĩ trước khi giúp những người lao động cấp thấp cảm thấy tự hào về công việc của họ, từ đó nâng cao năng suất. Những người lao động cấp thấp hơn nên được hỗ trợ bởi một hệ thống cho phép họ lên tiếng bảo vệ quyền lợi của chính mình.”Giáo sư Lee nói.

Chết vì nhục nhã

Tháng 6/2021, cái chết của một nhân viên gác cổng tại Đại học Quốc gia Seoul đã gây rúng động dư luận Hàn Quốc. Người phụ nữ này được tìm thấy đã chết trong phòng nghỉ của trường đại học mà không có dấu hiệu của vụ giết người hay tự sát. Công đoàn cho biết cô đã phải chịu rất nhiều căng thẳng do thường xuyên bị người quản lý ở trường sỉ nhục và quấy rối.

Một cuộc điều tra của Bộ Lao động Hàn Quốc cho thấy Đại học Quốc gia Seoul thường xuyên làm nhục các nhân viên vệ sinh bằng các kỳ thi viết không liên quan đến công việc của họ, mặc dù biết rằng những nhân viên này có trình độ học vấn cao. ngắn.

Tệ hơn, điều tra còn cho thấy người quản lý yêu cầu nhân viên vệ sinh mặc đồng phục và liên tục đánh giá cách ăn mặc của từng người, dù nhà trường không có quy định về điều khoản này.

Theo Korea Herald, cái chết nói trên chỉ là một trong số rất nhiều trường hợp thương tâm khi công nhân ở tầng trệt bị phân biệt đối xử ở Triều Tiên.

Chết vì tủi nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hóa phân biệt đối xử ở Hàn Quốc - Ảnh 3.

Năm 2020, một nhân viên bảo vệ của một tòa nhà ở Hàn Quốc đã tự tử sau khi bị cư dân ở đây lăng mạ, từ đó làm dấy lên tranh cãi nhưng không có gì thay đổi. Ở Hàn Quốc, người ta luôn đối xử tệ bạc và sỉ nhục đối với công nhân vệ sinh, nhân viên bảo vệ, tài xế hoặc những nghề bị coi là “thấp kém” khác. Người dân ở đây coi đó là chuyện bình thường và chỉ lên tiếng khi có người mất rồi mới đâu vào đó.

Cải thiện nhờ Internet

May mắn thay, sự phân biệt đối xử trong ngành đang giảm dần ở Hàn Quốc. Nghiên cứu của Tổng cục Thống kê Hàn Quốc (KOS) cho thấy những người lao động cổ xanh như công nhân xây dựng hay thợ hàn bắt đầu được xã hội tôn trọng hơn.

Nguyên nhân chính của tình trạng này là nhờ có Internet khi mọi người có thể hiểu hơn về những khó khăn và phẩm chất cao quý của người lao động ở bất cứ ngành nghề nào.

Kim Jin Seong là một tài xế xe buýt và cũng đã xây dựng một trang Youtube về sự nghiệp của mình. Kênh Youtube của anh hiện có gần 70.000 lượt theo dõi.

“Khi tôi mới vào làm, có rất nhiều người coi thường nghề này, đặc biệt là những người lớn tuổi. Họ cho rằng, tài xế chỉ là phụ xe và không thể giỏi hơn. Nhưng xã hội bây giờ đã hiểu rõ hơn về chúng tôi làm nghề xe buýt. Người lái xe cũng được trả lương cao hơn. Trước đây chúng tôi sẽ phải trả chi phí nếu chúng tôi gây ra thiệt hại cho chiếc xe do tai nạn, bây giờ công ty sẽ trả tiền cho việc đó. “Ông Kim nói.

Tài xế Kim cho biết mặc dù không có sự phân biệt đẳng cấp về ngành nghề nhưng về đạo đức làm việc vẫn có sự khác biệt. Nhiều tài xế thậm chí không thèm bật xi nhan khi rẽ và cũng không ít người không khỏi “thót tim”.

“Nghề này có thể trở thành một nguồn thu nhập ổn định cho gia đình nếu bạn làm việc đủ lâu và không gây ra bất kỳ tai nạn nào. Cuối cùng phải có người làm công việc này để phục vụ xã hội.”Ông Kim cười nói.

Nguồn: Korean Herald

Vừa rồi, show.vn đã gửi tới các bạn chi tiết về chủ đề “Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

❤️️”. Hi vọng với thông tin hữu ích mà bài viết “Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

Xem thêm:  Nam sinh học online quên tắt mic bị phát hiện đang cãi nhau với người yêu, cả lớp bật volume hết cỡ mà không nhịn được cười

” mang lại sẽ giúp các bạn trẻ quan tâm hơn về “Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

[ ❤️️❤️️ ]” hiện nay. Hãy cùng show.vn phát triển thêm nhiều bài viết hay về “Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

” bạn nhé.

Bài viết “Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

” được đăng bởi vào ngày 2022-06-30 06:45:09. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại show.vn

Nguồn: kenh14.vn

Xem thêm về Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

#Chết #vì #bị #sỉ #nhục #Những #câu #chuyện #đau #thương #văn #hoá #phân #biệt #ngành #nghề #tại #Hàn #Quốc

Mọi công việc làm ăn chân chính đều đáng quý trọng, thế nhưng tại sao xã hội Hàn Quốc lại phân biệt, coi thường những người lao động cổ cồn xanh?

Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

Theo tờ The Korea Herald, người Hàn Quốc thường nói rằng mọi nghề chân chính đều đáng quý và đáng được trân trọng, qua đó tránh đối xử khác biệt dựa trên công việc kiếm sống của từng người. Thế nhưng, thực trạng tại Hàn Quốc lại khác xa hoàn toàn.
Khảo sát của hãng nghiên cứu Saramin cho thấy hơn một nửa số người dân Hàn Quốc muốn trở thành quản lý hay làm những công việc văn phòng, sang chảnh hơn là các công việc tay chân như lao công, công nhân… Lý do chính cho sự lựa chọn này chủ yếu nằm ở 2 yếu tố: Thu nhập và định kiến xã hội về nghề.
Lao động cổ cồn xanh (Blue Collar Worker) là lớp người lao động làm công việc tay chân hay công việc cần trực tiếp dùng sức lực để hoàn thành. Tên gọi “cổ cồn xanh” xuất phát từ màu áo xanh dương của các công nhân xây dựng, kỹ thuật. Người lao động nhóm này có thể không cần qua đào tạo hay rèn luyện một kỹ năng nào cụ thể. Họ thường làm những việc như xây dựng, lao công, sản xuất trong nhà máy, tài xế xe công cộng…Trái lại với lao động cổ cồn xanh là lao động cổ cồn trắng (White Collar Worker), họ làm việc trong môi trường văn phòng, với bàn làm việc và máy tính.Còn có một nhóm lao động nữa là cổ cồn hồng (Pink Collar), họ làm việc liên quán đến dịch vụ khách hàng, giải trí, kinh doanh.Nhìn chung, nhiều công việc ngày nay cần sự tổng hòa chung giữa cả ba nhóm lao động này, với những kỹ năng từ dùng sức lực chân tay cho đến trí tuệ.
Cuộc khảo sát của Saramin cũng cho thấy hơn 60% số người chọn nghề chịu ảnh hưởng từ định kiến xã hội khi cho rằng chỉ có người học dốt, có gia cảnh thấp mới đi học nghề hoặc làm lao động cấp thấp.
Tương tự, một cuộc khảo sát khác được thực hiện bởi Seoul Metropolitan Government tại thủ đô Seoul cho thấy 39,1% số người được hỏi có sự phân biệt đẳng cấp con người dựa trên nghề nghiệp, có 50,8% cho rằng dựa trên thu nhập và 43,5% dựa trên trình độ giáo dục.
Chính định kiến tai hại này đang khiến cho nền kinh tế cũng như xã hội Hàn Quốc rơi vào khủng hoảng khi giới trẻ từ chối các công việc nặng nhọc để rồi thất vọng vì không đủ việc “sang chảnh” cho họ làm. Thế rồi giới trẻ bắt đầu chán nản, than vãn không có cơ hội lập nghiệp, làm giàu…
“Tất cả các ngành nghề đều cần thiết để thúc đẩy sự đi lên của kinh tế cũng như xã hội. Bởi vậy chúng ta cần trân trọng giá trị thực sự của mỗi nghề khác nhau. Bất kể bạn được trả bao nhiêu, ở vị trí nào đi chăng nữa thì chúng ta cùng cần mọi tầng lớp lao động. Nếu không xã hội cũng như nền kinh tế sẽ lâm vào khủng hoảng. Vậy nhưng giới trẻ Hàn Quốc giờ đây chỉ thích làm sếp chứ không thích làm nhân viên quèn”, giáo sư Lee Byoung Hoon của trường đại học Chung Ang nói.

Theo giáo sư Lee, một số nghề tại Hàn Quốc được trả lương cao vì sự khan hiếm hoặc do trình độ chuyên môn đòi hỏi mức lương tương ứng. Thế nhưng sự phân biệt này đã bị coi trọng thái quá dẫn đến sự coi thường những lao động trình độ thấp.
Việc coi thường này sẽ dẫn đến tình trạng thiếu nhân lực ở những ngành nghề kém thu hút, dẫn đến năng suất kém và gây xung đột trong xã hội. Tệ hơn, việc giới trẻ từ chối các cơ hội công việc không sang chảnh sẽ gây ảnh hưởng đến nền kinh tế cũng như con đường sự nghiệp của cả một thế hệ.
“Những nhà quản lý cần thay đổi cách tư duy trước tiên khi giúp người lao động cấp thấp cảm thấy tự hào về việc mình làm, qua đó nâng cao được năng suất. Những lao động cấp thấp nên được hỗ trợ bởi một hệ thống cho phép họ lên tiếng đòi quyền lợi cho riêng mình”, giáo sư Lee nhận định.
Chết vì bị sỉ nhục
Tháng 6/2021, ca tử vong của một lao công tại trường đại học quốc gia Seoul đã làm dậy sóng dư luận Hàn Quốc. Người phụ nữ này được tìm thấy đã chết trong phòng nghỉ của trường đại học mà không có dấu hiệu bị giết hay tự sát. Công đoàn cho biết cô đã bị stress nặng do người quản lý tại trường sỉ nhục, mạt sát thường xuyên.
Một cuộc điều tra của Bộ lao động Hàn Quốc cho thấy trường đại học quốc gia Seoul thường xuyên sỉ nhục các lao công bằng những bài thi viết chẳng liên quan đến công việc của họ dù biết rằng những nhân viên này có trình độ học vấn thấp.
Tồi tệ hơn, cuộc điều tra cũng phát hiện người quản lý đã yêu cầu các lao công phải mặc đồng phục và liên tục đánh giá cách ăn mặc của mỗi người dù nhà trường không có quy định về điều khoản này.
Theo tờ Korea Herald, trường hợp tử vong trên chỉ là một trong vô số những ca thương tâm khi người lao động tầng dưới bị phân biệt đối xử tại Hàn Quốc.

Năm 2020, một bảo vệ của một tòa nhà tại Hàn Quốc đã tự tử sau khi bị cư dân tại đây xúc phạm, qua đó làm dấy lên tranh cãi nhưng chẳng có gì thay đổi cả. Tại Hàn Quốc, việc những lao công, bảo vệ, lái xe hay các nghề được cho là “hạ đẳng” khác luôn bị đối xử tệ hại và sỉ nhục. Người dân nơi đây coi chuyện đó là điều bình thường và chỉ lên tiếng khi có người chết, thế rồi đâu lại vào đó.
Cải thiện nhờ Internet
May mắn thay, sự phân biệt đối xử về ngành nghề đang dần suy giảm tại Hàn Quốc. Nghiên cứu của Tổng cục thống kê Hàn Quốc (KOS) cho thấy những lao động cổ xanh như công nhân xây dựng hay thợ hàn bắt đầu nhận được sự kính trọng hơn của xã hội.
Nguyên nhân chính của tình trạng này là nhờ Internet khi mọi người có thể hiểu rõ hơn về khó khăn và phẩm chất cao quý của những người lao động ở bất kỳ ngành nghề nào.
Anh Kim Jin Seong là một lái xe buýt và đồng thời cũng xây dựng một trang Youtube nói về chuyện nghề của mình. Kênh Youtube của anh hiện đã có gần 70.000 người theo dõi.
“Khi tôi mới vào làm, có rất nhiều người coi thường nghề này, nhất là những người già. Họ nói rằng tài xế thì cũng chỉ là người lái xe chứ chẳng tốt hơn được. Thế nhưng xã hội giờ đây đã hiểu rõ hơn về nghề lái xe buýt chúng tôi. Các tài xế cũng được trả lương cao hơn. Trước đây chúng tôi sẽ phải thanh toán chi phí nếu gây hư hỏng xe vì tai nạn, giờ thì công ty sẽ đứng ra trả”, anh Kim cho biết.
Tài xế Kim cho hay dù không có sự phân biệt đẳng cấp về ngành nghề nhưng đạo đức làm nghề thì có sự khác biệt. Rất nhiều lái xe không thèm bật đèn xi nhan xin đường khi rẽ và cũng rất nhiều người làm nghề không có “tâm”.
“Nghề này có thể trở thành nguồn thu nhập ổn định cho gia đình nếu bạn làm đủ lâu và không gây ra tai nạn nào. Cuối cùng thì cũng phải có ai đó làm nghề này để phục vụ xã hội chứ”, anh Kim cười nói.
Nguồn: Korean Herald

Xem thêm:  Cập nhật: Tra cứu điểm thi tốt nghiệp THPT 2021 chính xác nhất

#Chết #vì #bị #sỉ #nhục #Những #câu #chuyện #đau #thương #văn #hoá #phân #biệt #ngành #nghề #tại #Hàn #Quốc

Mọi công việc làm ăn chân chính đều đáng quý trọng, thế nhưng tại sao xã hội Hàn Quốc lại phân biệt, coi thường những người lao động cổ cồn xanh?

Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

Theo tờ The Korea Herald, người Hàn Quốc thường nói rằng mọi nghề chân chính đều đáng quý và đáng được trân trọng, qua đó tránh đối xử khác biệt dựa trên công việc kiếm sống của từng người. Thế nhưng, thực trạng tại Hàn Quốc lại khác xa hoàn toàn.
Khảo sát của hãng nghiên cứu Saramin cho thấy hơn một nửa số người dân Hàn Quốc muốn trở thành quản lý hay làm những công việc văn phòng, sang chảnh hơn là các công việc tay chân như lao công, công nhân… Lý do chính cho sự lựa chọn này chủ yếu nằm ở 2 yếu tố: Thu nhập và định kiến xã hội về nghề.
Lao động cổ cồn xanh (Blue Collar Worker) là lớp người lao động làm công việc tay chân hay công việc cần trực tiếp dùng sức lực để hoàn thành. Tên gọi “cổ cồn xanh” xuất phát từ màu áo xanh dương của các công nhân xây dựng, kỹ thuật. Người lao động nhóm này có thể không cần qua đào tạo hay rèn luyện một kỹ năng nào cụ thể. Họ thường làm những việc như xây dựng, lao công, sản xuất trong nhà máy, tài xế xe công cộng…Trái lại với lao động cổ cồn xanh là lao động cổ cồn trắng (White Collar Worker), họ làm việc trong môi trường văn phòng, với bàn làm việc và máy tính.Còn có một nhóm lao động nữa là cổ cồn hồng (Pink Collar), họ làm việc liên quán đến dịch vụ khách hàng, giải trí, kinh doanh.Nhìn chung, nhiều công việc ngày nay cần sự tổng hòa chung giữa cả ba nhóm lao động này, với những kỹ năng từ dùng sức lực chân tay cho đến trí tuệ.
Cuộc khảo sát của Saramin cũng cho thấy hơn 60% số người chọn nghề chịu ảnh hưởng từ định kiến xã hội khi cho rằng chỉ có người học dốt, có gia cảnh thấp mới đi học nghề hoặc làm lao động cấp thấp.
Tương tự, một cuộc khảo sát khác được thực hiện bởi Seoul Metropolitan Government tại thủ đô Seoul cho thấy 39,1% số người được hỏi có sự phân biệt đẳng cấp con người dựa trên nghề nghiệp, có 50,8% cho rằng dựa trên thu nhập và 43,5% dựa trên trình độ giáo dục.
Chính định kiến tai hại này đang khiến cho nền kinh tế cũng như xã hội Hàn Quốc rơi vào khủng hoảng khi giới trẻ từ chối các công việc nặng nhọc để rồi thất vọng vì không đủ việc “sang chảnh” cho họ làm. Thế rồi giới trẻ bắt đầu chán nản, than vãn không có cơ hội lập nghiệp, làm giàu…
“Tất cả các ngành nghề đều cần thiết để thúc đẩy sự đi lên của kinh tế cũng như xã hội. Bởi vậy chúng ta cần trân trọng giá trị thực sự của mỗi nghề khác nhau. Bất kể bạn được trả bao nhiêu, ở vị trí nào đi chăng nữa thì chúng ta cùng cần mọi tầng lớp lao động. Nếu không xã hội cũng như nền kinh tế sẽ lâm vào khủng hoảng. Vậy nhưng giới trẻ Hàn Quốc giờ đây chỉ thích làm sếp chứ không thích làm nhân viên quèn”, giáo sư Lee Byoung Hoon của trường đại học Chung Ang nói.

Theo giáo sư Lee, một số nghề tại Hàn Quốc được trả lương cao vì sự khan hiếm hoặc do trình độ chuyên môn đòi hỏi mức lương tương ứng. Thế nhưng sự phân biệt này đã bị coi trọng thái quá dẫn đến sự coi thường những lao động trình độ thấp.
Việc coi thường này sẽ dẫn đến tình trạng thiếu nhân lực ở những ngành nghề kém thu hút, dẫn đến năng suất kém và gây xung đột trong xã hội. Tệ hơn, việc giới trẻ từ chối các cơ hội công việc không sang chảnh sẽ gây ảnh hưởng đến nền kinh tế cũng như con đường sự nghiệp của cả một thế hệ.
“Những nhà quản lý cần thay đổi cách tư duy trước tiên khi giúp người lao động cấp thấp cảm thấy tự hào về việc mình làm, qua đó nâng cao được năng suất. Những lao động cấp thấp nên được hỗ trợ bởi một hệ thống cho phép họ lên tiếng đòi quyền lợi cho riêng mình”, giáo sư Lee nhận định.
Chết vì bị sỉ nhục
Tháng 6/2021, ca tử vong của một lao công tại trường đại học quốc gia Seoul đã làm dậy sóng dư luận Hàn Quốc. Người phụ nữ này được tìm thấy đã chết trong phòng nghỉ của trường đại học mà không có dấu hiệu bị giết hay tự sát. Công đoàn cho biết cô đã bị stress nặng do người quản lý tại trường sỉ nhục, mạt sát thường xuyên.
Một cuộc điều tra của Bộ lao động Hàn Quốc cho thấy trường đại học quốc gia Seoul thường xuyên sỉ nhục các lao công bằng những bài thi viết chẳng liên quan đến công việc của họ dù biết rằng những nhân viên này có trình độ học vấn thấp.
Tồi tệ hơn, cuộc điều tra cũng phát hiện người quản lý đã yêu cầu các lao công phải mặc đồng phục và liên tục đánh giá cách ăn mặc của mỗi người dù nhà trường không có quy định về điều khoản này.
Theo tờ Korea Herald, trường hợp tử vong trên chỉ là một trong vô số những ca thương tâm khi người lao động tầng dưới bị phân biệt đối xử tại Hàn Quốc.

Năm 2020, một bảo vệ của một tòa nhà tại Hàn Quốc đã tự tử sau khi bị cư dân tại đây xúc phạm, qua đó làm dấy lên tranh cãi nhưng chẳng có gì thay đổi cả. Tại Hàn Quốc, việc những lao công, bảo vệ, lái xe hay các nghề được cho là “hạ đẳng” khác luôn bị đối xử tệ hại và sỉ nhục. Người dân nơi đây coi chuyện đó là điều bình thường và chỉ lên tiếng khi có người chết, thế rồi đâu lại vào đó.
Cải thiện nhờ Internet
May mắn thay, sự phân biệt đối xử về ngành nghề đang dần suy giảm tại Hàn Quốc. Nghiên cứu của Tổng cục thống kê Hàn Quốc (KOS) cho thấy những lao động cổ xanh như công nhân xây dựng hay thợ hàn bắt đầu nhận được sự kính trọng hơn của xã hội.
Nguyên nhân chính của tình trạng này là nhờ Internet khi mọi người có thể hiểu rõ hơn về khó khăn và phẩm chất cao quý của những người lao động ở bất kỳ ngành nghề nào.
Anh Kim Jin Seong là một lái xe buýt và đồng thời cũng xây dựng một trang Youtube nói về chuyện nghề của mình. Kênh Youtube của anh hiện đã có gần 70.000 người theo dõi.
“Khi tôi mới vào làm, có rất nhiều người coi thường nghề này, nhất là những người già. Họ nói rằng tài xế thì cũng chỉ là người lái xe chứ chẳng tốt hơn được. Thế nhưng xã hội giờ đây đã hiểu rõ hơn về nghề lái xe buýt chúng tôi. Các tài xế cũng được trả lương cao hơn. Trước đây chúng tôi sẽ phải thanh toán chi phí nếu gây hư hỏng xe vì tai nạn, giờ thì công ty sẽ đứng ra trả”, anh Kim cho biết.
Tài xế Kim cho hay dù không có sự phân biệt đẳng cấp về ngành nghề nhưng đạo đức làm nghề thì có sự khác biệt. Rất nhiều lái xe không thèm bật đèn xi nhan xin đường khi rẽ và cũng rất nhiều người làm nghề không có “tâm”.
“Nghề này có thể trở thành nguồn thu nhập ổn định cho gia đình nếu bạn làm đủ lâu và không gây ra tai nạn nào. Cuối cùng thì cũng phải có ai đó làm nghề này để phục vụ xã hội chứ”, anh Kim cười nói.
Nguồn: Korean Herald

Xem thêm:  Ấn tượng tài hùng biện tiếng Anh của học sinh Royal School

#Chết #vì #bị #sỉ #nhục #Những #câu #chuyện #đau #thương #văn #hoá #phân #biệt #ngành #nghề #tại #Hàn #Quốc

Mọi công việc làm ăn chân chính đều đáng quý trọng, thế nhưng tại sao xã hội Hàn Quốc lại phân biệt, coi thường những người lao động cổ cồn xanh?

Chết vì bị sỉ nhục: Những câu chuyện đau thương do văn hoá phân biệt ngành nghề tại Hàn Quốc

Theo tờ The Korea Herald, người Hàn Quốc thường nói rằng mọi nghề chân chính đều đáng quý và đáng được trân trọng, qua đó tránh đối xử khác biệt dựa trên công việc kiếm sống của từng người. Thế nhưng, thực trạng tại Hàn Quốc lại khác xa hoàn toàn.
Khảo sát của hãng nghiên cứu Saramin cho thấy hơn một nửa số người dân Hàn Quốc muốn trở thành quản lý hay làm những công việc văn phòng, sang chảnh hơn là các công việc tay chân như lao công, công nhân… Lý do chính cho sự lựa chọn này chủ yếu nằm ở 2 yếu tố: Thu nhập và định kiến xã hội về nghề.
Lao động cổ cồn xanh (Blue Collar Worker) là lớp người lao động làm công việc tay chân hay công việc cần trực tiếp dùng sức lực để hoàn thành. Tên gọi “cổ cồn xanh” xuất phát từ màu áo xanh dương của các công nhân xây dựng, kỹ thuật. Người lao động nhóm này có thể không cần qua đào tạo hay rèn luyện một kỹ năng nào cụ thể. Họ thường làm những việc như xây dựng, lao công, sản xuất trong nhà máy, tài xế xe công cộng…Trái lại với lao động cổ cồn xanh là lao động cổ cồn trắng (White Collar Worker), họ làm việc trong môi trường văn phòng, với bàn làm việc và máy tính.Còn có một nhóm lao động nữa là cổ cồn hồng (Pink Collar), họ làm việc liên quán đến dịch vụ khách hàng, giải trí, kinh doanh.Nhìn chung, nhiều công việc ngày nay cần sự tổng hòa chung giữa cả ba nhóm lao động này, với những kỹ năng từ dùng sức lực chân tay cho đến trí tuệ.
Cuộc khảo sát của Saramin cũng cho thấy hơn 60% số người chọn nghề chịu ảnh hưởng từ định kiến xã hội khi cho rằng chỉ có người học dốt, có gia cảnh thấp mới đi học nghề hoặc làm lao động cấp thấp.
Tương tự, một cuộc khảo sát khác được thực hiện bởi Seoul Metropolitan Government tại thủ đô Seoul cho thấy 39,1% số người được hỏi có sự phân biệt đẳng cấp con người dựa trên nghề nghiệp, có 50,8% cho rằng dựa trên thu nhập và 43,5% dựa trên trình độ giáo dục.
Chính định kiến tai hại này đang khiến cho nền kinh tế cũng như xã hội Hàn Quốc rơi vào khủng hoảng khi giới trẻ từ chối các công việc nặng nhọc để rồi thất vọng vì không đủ việc “sang chảnh” cho họ làm. Thế rồi giới trẻ bắt đầu chán nản, than vãn không có cơ hội lập nghiệp, làm giàu…
“Tất cả các ngành nghề đều cần thiết để thúc đẩy sự đi lên của kinh tế cũng như xã hội. Bởi vậy chúng ta cần trân trọng giá trị thực sự của mỗi nghề khác nhau. Bất kể bạn được trả bao nhiêu, ở vị trí nào đi chăng nữa thì chúng ta cùng cần mọi tầng lớp lao động. Nếu không xã hội cũng như nền kinh tế sẽ lâm vào khủng hoảng. Vậy nhưng giới trẻ Hàn Quốc giờ đây chỉ thích làm sếp chứ không thích làm nhân viên quèn”, giáo sư Lee Byoung Hoon của trường đại học Chung Ang nói.

Theo giáo sư Lee, một số nghề tại Hàn Quốc được trả lương cao vì sự khan hiếm hoặc do trình độ chuyên môn đòi hỏi mức lương tương ứng. Thế nhưng sự phân biệt này đã bị coi trọng thái quá dẫn đến sự coi thường những lao động trình độ thấp.
Việc coi thường này sẽ dẫn đến tình trạng thiếu nhân lực ở những ngành nghề kém thu hút, dẫn đến năng suất kém và gây xung đột trong xã hội. Tệ hơn, việc giới trẻ từ chối các cơ hội công việc không sang chảnh sẽ gây ảnh hưởng đến nền kinh tế cũng như con đường sự nghiệp của cả một thế hệ.
“Những nhà quản lý cần thay đổi cách tư duy trước tiên khi giúp người lao động cấp thấp cảm thấy tự hào về việc mình làm, qua đó nâng cao được năng suất. Những lao động cấp thấp nên được hỗ trợ bởi một hệ thống cho phép họ lên tiếng đòi quyền lợi cho riêng mình”, giáo sư Lee nhận định.
Chết vì bị sỉ nhục
Tháng 6/2021, ca tử vong của một lao công tại trường đại học quốc gia Seoul đã làm dậy sóng dư luận Hàn Quốc. Người phụ nữ này được tìm thấy đã chết trong phòng nghỉ của trường đại học mà không có dấu hiệu bị giết hay tự sát. Công đoàn cho biết cô đã bị stress nặng do người quản lý tại trường sỉ nhục, mạt sát thường xuyên.
Một cuộc điều tra của Bộ lao động Hàn Quốc cho thấy trường đại học quốc gia Seoul thường xuyên sỉ nhục các lao công bằng những bài thi viết chẳng liên quan đến công việc của họ dù biết rằng những nhân viên này có trình độ học vấn thấp.
Tồi tệ hơn, cuộc điều tra cũng phát hiện người quản lý đã yêu cầu các lao công phải mặc đồng phục và liên tục đánh giá cách ăn mặc của mỗi người dù nhà trường không có quy định về điều khoản này.
Theo tờ Korea Herald, trường hợp tử vong trên chỉ là một trong vô số những ca thương tâm khi người lao động tầng dưới bị phân biệt đối xử tại Hàn Quốc.

Năm 2020, một bảo vệ của một tòa nhà tại Hàn Quốc đã tự tử sau khi bị cư dân tại đây xúc phạm, qua đó làm dấy lên tranh cãi nhưng chẳng có gì thay đổi cả. Tại Hàn Quốc, việc những lao công, bảo vệ, lái xe hay các nghề được cho là “hạ đẳng” khác luôn bị đối xử tệ hại và sỉ nhục. Người dân nơi đây coi chuyện đó là điều bình thường và chỉ lên tiếng khi có người chết, thế rồi đâu lại vào đó.
Cải thiện nhờ Internet
May mắn thay, sự phân biệt đối xử về ngành nghề đang dần suy giảm tại Hàn Quốc. Nghiên cứu của Tổng cục thống kê Hàn Quốc (KOS) cho thấy những lao động cổ xanh như công nhân xây dựng hay thợ hàn bắt đầu nhận được sự kính trọng hơn của xã hội.
Nguyên nhân chính của tình trạng này là nhờ Internet khi mọi người có thể hiểu rõ hơn về khó khăn và phẩm chất cao quý của những người lao động ở bất kỳ ngành nghề nào.
Anh Kim Jin Seong là một lái xe buýt và đồng thời cũng xây dựng một trang Youtube nói về chuyện nghề của mình. Kênh Youtube của anh hiện đã có gần 70.000 người theo dõi.
“Khi tôi mới vào làm, có rất nhiều người coi thường nghề này, nhất là những người già. Họ nói rằng tài xế thì cũng chỉ là người lái xe chứ chẳng tốt hơn được. Thế nhưng xã hội giờ đây đã hiểu rõ hơn về nghề lái xe buýt chúng tôi. Các tài xế cũng được trả lương cao hơn. Trước đây chúng tôi sẽ phải thanh toán chi phí nếu gây hư hỏng xe vì tai nạn, giờ thì công ty sẽ đứng ra trả”, anh Kim cho biết.
Tài xế Kim cho hay dù không có sự phân biệt đẳng cấp về ngành nghề nhưng đạo đức làm nghề thì có sự khác biệt. Rất nhiều lái xe không thèm bật đèn xi nhan xin đường khi rẽ và cũng rất nhiều người làm nghề không có “tâm”.
“Nghề này có thể trở thành nguồn thu nhập ổn định cho gia đình nếu bạn làm đủ lâu và không gây ra tai nạn nào. Cuối cùng thì cũng phải có ai đó làm nghề này để phục vụ xã hội chứ”, anh Kim cười nói.
Nguồn: Korean Herald

Đánh giá bài viết này

Similar Posts